Bầu trời đêm qua góc kính của tầng 50 càng làm thêm mọi thứ trở nên thật lộng lẫy. Sau một hồi bàn bạc về vấn đề quảng cáo cũng như phát triển thêm về resort cho du khách địa phương và du khách nước ngoài thì Beefsteak cũng được mang lên, dĩ nhiên cũng không để cả ba phải chờ đợi lâu
- We discussed for a long time, I also understand your sincere intentions towards our company. And now I also need a contract so I can sign it, have you brought it?
(Chúng tôi đã thảo luận trong một thời gian dài, tôi cũng hiểu ý định chân thành của bạn đối với công ty chúng tôi. Và bây giờ tôi cũng cần một hợp đồng để tôi có thể ký nó, bạn đã mang nó chưa?)
Renekton hơi bối rối trước câu hỏi của Phong Linh, hắn ta ậm ừ giả bộ cho qua, buộc miệng lên tiếng:
- I don't think we need to rush it, do we? we should finish eating first, I'll give the contract later
(Tôi không nghĩ chúng ta cần phải quá vội vàng, phải không? chúng ta nên ăn xong trước, tôi sẽ đưa hợp đồng để chúng ta cùng bàn bạc tiếp sau)
Hạ Phong Linh gật đầu, sau đó liền quay sang Khánh My mà nói tiếng trung quốc. Người đàn ông này chắc không rành về tiếng trung đâu ha? Dù sau thì nhìn vẻ bề ngoài có lẻ anh ta là người Mỹ nhưng sang Philippine để nghỉ dưỡng và du lịch
- Tiểu thư, em... thấy điều gì bất thường ở đây đó. Biết là tiểu thư đã đề phòng trước, nhưng mà chắc chắn sẽ có nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-nay-ta-vo-tinh-yeu/2939043/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.