Rạp hát bỏ hoang rất lớn, hơi phát ra một chút âm thanh thì sẽ mang theo tiếng vọng, khuếch đại bên trong không gian, không biết tại sao, rõ ràng vẫn là thời tiết mặc áo tay ngắn quần cụt, nhưng khi ngồi ở chỗ này lại tự dưng cảm thấy lạnh rùng mình từng cơn, âm khí nặng nề, nhiều cơn gió lạnh, cánh tay và cổ của mọi người đều nổi da gà.
Thịnh Mộc Vũ chà xát cánh tay, thử dùng phương thức sưởi ấm vật lý, cậu không chịu được lạnh, vừa đến mùa đông thì lập tức mặc ba lớp trong ba lớp ngoài, quần giữ ấm bên trong ắt không thể thiếu, cốc giữ nhiệt không có lúc nào rời tay, cũng phải thiệt thòi cho gương mặt xinh đẹp này của cậu phải chống đỡ cho việc cậu giày vò chính mình như thế.
Mọi người ở đây bị gió lạnh thổi co hết cả người lại, sân khấu luôn bị màn đen che chắn cực kỳ chặt chẽ tự động phân thành hai bên, lộ ra sân khấu.
Toàn bộ rạp hát chỉ có một chùm ánh sáng trắng chiếu ở trên sân khấu, điều này cũng làm cho bọn họ tập trung tầm mắt, nhưng cũng đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh.
Mười mấy con rối được điều khiển bằng dây ở trên vũ đài có dáng vẻ khác nhau, con rối tóc dài mắt to trong số đó bị dây giật đi lên trước, giọng nói bén nhọn chói tai không giống với nữ sinh bình thường, miệng gỗ mở ra đóng lại: "Tiết mục đã bắt đầu, khách quý đừng tùy ý rời khỏi vị trí nha, vị khách không nghe lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-nham-mat-khi-troi-toi/2773948/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.