Dịp Tết, Liêu Thi Ngữ và anh cùng về quê. Cha mẹ đối với cô ta rất lạnh nhạt, thái độ của cô ta với cha mẹ anh cũng không thân thiện cho lắm.
Cha mẹ anh rất tức giận, bệnh cũ của mẹ anh suýt nữa thì tái phát. Vì chuyện đó, sau khi quay về Bắc Kinh, anh đã chia tay Liêu Thi Ngữ.
Cô ta không hề níu kéo, chỉ xin nghỉ phép dài ngày đi du lịch khắp nơi.
Không lâu sau bạn bè lớp đại học tổ chức họp mặt. Trong buổi tiệc, anh nhìn thấy một Tiền Phi mới mẻ, chói sáng.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô, tim anh đã run lên.
Anh nghĩ thực ra, anh chưa từng quên cô.
Anh muốn theo đuổi cô lại từ đầu, nỗi lực muốn có được sự tha thứ của cô. Anh đưa cô đến quán ăn Tây mà họ từng đến, anh van nài cô cho anh một cơ hội nữa.
Cô đã đồng ý. Anh vui mừng đến phát khóc.
Anh rất trân trọng cơ hội đã mất mà có lại, rất cố gắng đối xử tốt với Tiền Phi, những chuyện chưa làm trước kia, anh đều cố gắng bù đắp hết cho cô.
Nhưng anh nhận ra, Tiền Phi đã thay đổi rồi. Cô thực sự đã khác trước, tình cảm u buồn đè nén thoáng trong mắt cô hình như không phải vì anh, anh cảm thấy bản thân không còn hiểu được cô nữa.
Cuối cùng có một ngày, cô nói: Uông Nhược Hải, chúng ta đều không thể quay trở lại, thôi thì đến đây nhé.
Đêm đó, một mình anh ngồi trong bóng tối, lặng lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-la-minh-song-chung/2902461/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.