Văn Lạc thật sự giận rồi.
Nửa sau của buổi tiệc, dù vẫn nắm tay Kiều Sơn Ôn nhưng hầu như không nói với cô mấy câu. Những câu trao đổi hiếm hoi chỉ để người ngoài không nhìn ra có điều bất thường giữa hai người họ.
Dù đang giận, cô vẫn muốn cho người ngoài thấy họ yêu thương nhau, không muốn lại dấy lên những lời đồn đoán kỳ quặc.
Văn Lạc thật sự rất dịu dàng, dù giận dỗi cũng vẫn chu đáo.
Kiều Sơn Ôn luôn bị sự dịu dàng đó làm mềm lòng. Cô để tâm đến sự không vui của Văn Lạc, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết chuyện giữa hai người, chẳng còn tâm trạng nào tiếp tục xã giao hay cười gượng với ai. Cô liên hệ bảo chị Trương đến đón, rồi cùng Văn Lạc rời khỏi buổi tiệc sớm.
Xe của chị Trương đậu dưới tầng hầm. Hai người nắm tay nhau đi xuống. Thấy họ đến, chị Trương bước xuống mở cửa xe. Văn Lạc buông tay Kiều Sơn Ôn ra trước, lên xe trước, Kiều Sơn Ôn theo sau. Văn Lạc nhích người ngồi sát về phía cửa sổ, cách xa Kiều Sơn Ôn một khoảng. Kiều Sơn Ôn nhìn cô, cô đã quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ rồi.
Chị Trương lên lại ghế lái: "Kiều tổng, Văn tiểu thư, mình về nhà chứ?"
Kiều Sơn Ôn nhìn chăm chú vào Văn Lạc: "Về nhà."
"Vâng."
Xe khởi động, không khí trong khoang xe rơi vào im lặng. Chị Trương cảm nhận được không khí có gì đó là lạ, qua kính chiếu hậu lén quan sát hai người.
Lần đầu tiên, Văn tiểu thư trên xe lại không dính lấy Kiều tổng, không nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276052/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.