Lại một mùa đông nữa.
Đế Đô rất lạnh, lạnh hơn nhiều so với Nam Hoài, nơi họ đã cùng lớn lên. Văn Lạc vốn thường xuyên đi khắp thế giới, tính cách hoạt bát khiến cô đã sớm quen với những mùa đông lạnh giá hơn thế, nhưng Kiều Sơn Ôn thì khác, cô ấy sợ lạnh.
Thể chất của Kiều Sơn Ôn yếu hơn Văn Lạc rất nhiều, từ nhỏ đã bị hàn khí trong người mà lại không được mẹ quan tâm. Mỗi kỳ kinh nguyệt đều đau, ít thì cũng âm ỉ, nhiều thì quặn thắt, càng ngày càng nghiêm trọng hơn, sau đó đa phần phải uống thuốc mới có thể tạm thời vượt qua. Nhưng thuốc uống nhiều sẽ nhờn, vài năm gần đây dần dần mất tác dụng, cơn đau cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Sau này lại hay cãi nhau với Văn Lạc, thường xuyên mất ngủ, ăn uống không điều độ, cơ thể càng yếu hơn, kỳ kinh càng đau hơn, tay chân đôi khi giữa mùa hè cũng lạnh như băng.
Văn Lạc rất để tâm chuyện này.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi sáng nọ, bị một âm thanh đánh thức, cô cảm thấy trong lòng trống rỗng, mơ màng mở mắt ra thì thấy Kiều Sơn Ôn đang định xuống giường, theo phản xạ nghiêng người kéo eo cô ấy lại, đến khi gò má ấm áp chạm vào mu bàn tay lạnh buốt, mới khiến Văn Lạc giật mình rụt về theo bản năng.
Lạnh quá.
"Bé à?" Văn Lạc vô cùng kinh ngạc, bật dậy nhìn thì thấy gương mặt Kiều Sơn Ôn trắng bệch như tờ giấy, đang cố chịu đựng cơn đau.
"Sao thế?"
Kiều Sơn Ôn nói: "Chắc sắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276048/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.