Bốn mươi phút sau khi đến được bệnh viện, đứng trước phòng cấp cứu, bác sĩ mang theo vẻ mặt tiếc nuối nói với Kiều Sơn Ôn rằng, Nghiêm Linh bị gãy xương và tổn thương nhiều chỗ trên cơ thể, nội tạng nhanh chóng suy kiệt, đội ngũ bác sĩ hiện tại đã bất lực.
Cuộc đời vô thường, tai họa và cái chết chẳng bao giờ báo trước. Kiều Sơn Ôn khi ấy đang sống trong khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi giữa dòng chảy cuộc đời mình, ngay khi cô nghĩ rằng mình có thể hạnh phúc hơn nữa thì một tin dữ đến — mà nghe qua thậm chí còn không giống tin dữ: Nghiêm Linh sắp chết.
Nghiêm Linh, năm mươi tuổi, mẹ ruột của cô, người từng mang đến cho cô vô vàn bóng tối và là người cô oán hận nhất thế gian này, cũng là người thân duy nhất còn lại... sắp chết rồi.
Là sét đánh giữa trời quang sao? Là niềm vui tột độ sao? Tất cả đều không phải. Kiều Sơn Ôn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, như bị ném vào vùng đất hoang, cát bụi cuồng phong, cô độc mênh mông tràn tới. Trái tim tĩnh lặng, như thể có điều gì đó đang âm thầm rời khỏi cơ thể cô.
Kiều Sơn Ôn không biết mình nên phản ứng thế nào.
Văn Lạc cũng không biết phải an ủi cô ra sao, chỉ có thể nắm chặt tay cô, ghé bên tai nói: "Có mình ở đây."
Bác sĩ nói: "Ký tên đi, vào gặp bà ấy lần cuối."
Khi cầm bút, tay Kiều Sơn Ôn khẽ run, ngơ ngác ký tên mình lên tờ đơn đồng ý từ bỏ cứu chữa.
Dưới sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276039/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.