Có lẽ vì bản thân rất hay ghen và từng nhiều lần ghen vì Văn Lạc, nên Kiều Sơn Ôn lại càng cảm thấy dễ chịu khi thấy Văn Lạc ghen vì mình.
Cô rất thích nhìn Văn Lạc ghen, cảm thấy đó là biểu hiện cho thấy Văn Lạc cũng thích cô, giống như cách cô thích Văn Lạc vậy. Kiều Sơn Ôn muốn cô ấy ghen, sau đó lại dịu dàng dỗ dành.
Giống như bây giờ vậy.....
Văn Lạc vẫn còn đang cãi nhau với Lâm Giản: "Cậu học nghệ thuật, cậu ấy học tài chính, hai người căn bản không thể là sư tỷ sư muội gì cả, đang lừa mình à."
"Ừm, hình như đúng là không phải." Lâm Giản nói: "Chỉ là bạn học cùng trường thôi cũng thấy xa cách quá, gọi là sư muội thì có vẻ thân thiết hơn, mình thích gọi cậu ấy là sư muội, không được sao?"
Văn Lạc: "Bạn học thì là bạn học, đừng bày mấy trò vớ vẩn."
"Cậu đúng là nhỏ mọn thật đấy, mới yêu nhau thôi mà, bên cạnh Sơn Ôn dù là sư tỷ hay bạn học thì sao, cậu cũng phải phân biệt rạch ròi như thế, không cho người ta vượt giới hạn một chút nào à?" Lâm Giản cười cười nhìn cô.
"Mình....." Văn Lạc lại bị chặn họng lần nữa, rơi vào trạng thái trầm ngâm, theo phản xạ liếc nhìn Kiều Sơn Ôn. Vừa hay lúc đó, Kiều Sơn Ôn đã lột xong con cua trong tay, chấm nước chấm rồi đưa đến bên môi cô. Văn Lạc lập tức thấy yên tâm, ánh mắt giãn ra, môi khẽ cong lên cười như con mèo được v**t v* đúng chỗ.
Không quan tâm nữa, dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276036/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.