"Được~ Mình là bạn gái cậu."
Giọng Văn Lạc dịu dàng đến mức giống như đang dỗ trẻ con. Mà trẻ con với người say rượu cũng giống nhau cả thôi, đều không biết lý lẽ. Không được thứ mình muốn thì giận dỗi, được chiều theo rồi thì chẳng còn tức giận gì nữa.
Kiều Sơn Ôn rất kiêu ngạo, vất vả lắm mới nói ra được mấy lời như vậy, nếu còn bị từ chối thì hậu quả không dám tưởng tượng.
"Vui không? Còn giận nữa không?"
Kiều Sơn Ôn vùi trong lòng Văn Lạc rất lâu vẫn không đáp lại, chỉ còn lại hơi thở càng lúc càng gấp gáp. Văn Lạc cảm thấy mình bị cô ôm chặt đến mức hơi khó thở.
Không nói gì, nhưng lại càng ôm chặt hơn thì là sao chứ?
Nhưng được ôm chặt cũng là quyền lợi của bạn gái mà, đã là bạn gái rồi thì cứ chiều cô ấy một chút cũng được.
Trong mắt Văn Lạc ẩn hiện ý cười, dùng cằm nhẹ nhàng cọ lên trán cô: "Bạn gái của mình sao lại không nói gì?"
Khi gọi "bạn gái", cô cảm nhận được thân thể Kiều Sơn Ôn khẽ run lên, rất lâu sau mới cố gắng nói ra một câu nghiêm túc: "Văn Lạc... mình không đùa đâu."
Văn Lạc khẽ cười.
"Cậu nghiêm túc thật à?" Cô hỏi lại.
"Ừm." Kiều Sơn Ôn rất nghiêm túc.
Văn Lạc hiểu rõ tâm trạng của Kiều Sơn Ôn, thật ra cô cũng rất nghiêm túc, cũng có chút... ngại ngùng. Nhưng cô là người chủ động.
"Vậy rốt cuộc cậu có say không đấy?" Văn Lạc thích chủ động, cũng thích trêu chọc cô, "Kiều Sơn Ôn, nếu cậu nghiêm túc vậy... thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276030/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.