【Không đi làm, hôm nay được nghỉ.】Kiều Sơn Ôn trả lời cô như vậy.
Văn Lạc một lúc lâu vẫn chưa nhắn lại.
Con mèo đen được xoa đầu, thỏa mãn nhưng vẫn chưa thấy đủ, liền nhảy vào lòng Kiều Sơn Ôn, nằm rúc trong ngực cô kêu gừ gừ. Kiều Sơn Ôn vừa nhẹ nhàng v**t v* nó, vừa nhấn giữ nút ghi âm để nói chuyện.
Tin nhắn thoại "vút" một cái được gửi đi, người nào đó bên kia đang ôm điện thoại chờ đợi nhưng không nhắn lại, ngay giây tiếp theo đã bấm mở nghe.
"Lạc Lạc có chuyện gì à?"
Người ngạo kiều nào đó khó che giấu được khóe miệng đang cong lên, nhấn giữ đoạn tin nhắn thoại để lưu lại, nghe đi nghe lại rất nhiều lần, nhưng vẫn không trả lời.
Vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào.
Cô rất muốn gặp Kiều Sơn Ôn, muốn hẹn cô ấy ra ngoài, nhưng lại chưa nghĩ ra nên hẹn đi đâu, cũng chưa biết sẽ làm gì.
Cô cảm thấy mình cần làm chút công tác chuẩn bị.
Thế là, Văn Lạc gửi cho cô một tin nhắn: 【Không có gì đâu, tiện miệng hỏi vậy thôi】
Kiều Sơn Ôn bị cô trêu lắt léo vậy mà cũng không giận: 【Ừm】
Văn Lạc bị chữ "Ừm" này làm tim mềm nhũn, rất muốn làm gì đó cho cô trước, liền nhắn: 【Cậu vẫn chưa ăn sáng phải không?】
Kiều Sơn Ôn: 【Vẫn chưa】
Văn Lạc: 【Để mình đặt cho cậu】
Rõ ràng đang trong giai đoạn được theo đuổi, lẽ ra Văn Lạc nên giữ vẻ lạnh lùng cao ngạo, chờ người ta quan tâm mình mới đúng. Vậy mà lại đột ngột nói ra những lời chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276027/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.