Văn Lạc hơi sững người, chớp mắt mấy cái.
Cô còn tưởng đối phương đang giận.
Thì ra chỉ là đang bối rối, ngượng ngùng thôi...
Văn Lạc nghĩ, sao lại có người bị bắt nạt đến mức ấy mà chẳng cần dỗ dành, còn ngọt ngào chủ động ôm lấy cô như vậy. Rõ ràng tối qua đã làm hết mọi chuyện cần làm, thế mà Kiều Sơn Ôn vẫn ngoan ngoãn nói với cô rằng, nhất định sẽ theo đuổi cô cho đàng hoàng.
Trong lòng vừa có chút chua xót, lại vừa không thể tự lừa dối bản thân rằng mình không cảm thấy được an ủi, Văn Lạc không kìm được mà vòng tay ôm lấy eo cô, siết chặt thêm một chút, cúi đầu vùi mặt vào cổ và tóc cô.
Sáng mùa thu yên bình, hai người ôm nhau dưới ánh nắng trước tủ bếp, chữa lành cho nhau — một khoảnh khắc đẹp đẽ đến mức khiến người ta mong muốn mọi thứ cứ mãi dừng lại như vậy.
Không biết qua bao lâu, Văn Lạc mở miệng: "Kiều Sơn Ôn..."
Cô lầm bầm nói: "Có phải cậu đang lén thả thính mình không đấy?"
Văn Lạc rút ra khỏi vòng tay của Kiều Sơn Ôn, nhìn cô, ánh mắt mang theo một nụ cười nhàn nhạt, "Vậy cậu nói thử xem, định theo đuổi mình kiểu gì?"
Văn Lạc hỏi cụ thể như vậy, Kiều Sơn Ôn lại nhất thời không biết nên trả lời thế nào, do dự một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: "Cậu muốn điều gì?"
Không phải là giọng điệu ban ơn cao ngạo của kim chủ với chim hoàng hoàng, mà là cô đang khát khao có thể trao đi điều gì đó cho Văn Lạc.
"Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276024/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.