Nghe lời thật đấy.
Ly rượu được đẩy ra xa một chút, cô ấy đặt hai tay lên mặt bàn, đôi mắt long lanh như có sao trời, chăm chú nhìn Văn Lạc, ánh mắt như đang chờ khen ngợi từ cô.
Vừa trông thấy Văn Lạc, vẻ lạnh lùng lãnh cảm và gai nhọn trên người cô ấy dường như tan biến hết, như thể hoàn toàn thay đổi, toàn thân chỉ còn lại sự dịu dàng dễ chịu, là thứ dịu dàng chỉ dành riêng cho một mình Văn Lạc.
Vị mỹ nhân vừa rồi còn mang khí chất cao ngạo lạnh lùng, giờ sao lại ngoan ngoãn thế này?
Văn Lạc có hơi không chịu nổi dáng vẻ này của Kiều Sơn Ôn, thật sự là quá giày vò người ta, lộ liễu mà khiến cô mềm lòng, dụ cô lại gần.
Càng nhìn vào mắt cô ấy, cảm giác đó càng rõ rệt, Văn Lạc rất nhanh không trụ nổi nữa, đành dời mắt đi. Cô cúi đầu mở điện thoại ra xem, "Tiểu Ôn" đã nhắn lại: [Nghe lời Lạc Lạc]
Văn Lạc nhắn lại: [Phải nghe lời bác sĩ, trên người có thương tích, không được uống rượu]
Kiều Sơn Ôn: [Ừm]
Văn Lạc lại hỏi: [Trước khi tôi đến, cậu đã uống bao nhiêu?]
Kiều Sơn Ôn trả lời: [Chưa uống]
Văn Lạc có chút không tin, cô ấy ngồi đó lâu như vậy, chẳng lẽ chỉ ngồi không?
[Không tin]
Nhận được tin nhắn này, Kiều Sơn Ôn lại nhìn về phía Văn Lạc từ trong đám người, gõ vài chữ trong khung trò chuyện, mặt hơi đỏ lên, rồi ấn gửi: [Cậu ngửi thử mình thì biết]
Nếu nghi ngờ cô, thì cứ ngửi xem là biết...
Văn Lạc vô thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276016/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.