Mấy đóa hoa hồng ấy từ lâu đã khô héo, nhưng vẫn được Văn Lạc đặt trong chiếc bình bên cạnh giá sách, chưa từng vứt đi.
Hoa hồng vốn dĩ rất đẹp, dù bị thời gian làm khô héo, phai màu, nhưng vẫn đẹp, chỉ là cái đẹp ấy giờ đã hóa thành vẻ đẹp cô quạnh, thê lương.
Cuốn sổ ghi chép kia cũng bị Văn Lạc tiện tay để lên giá sách. Hôm đó, cô phải rất rất lâu sau mới ngủ được, mà vừa chợp mắt đã rơi vào biển ký ức vô tận, trồi lên, chìm xuống, đắm mình trong đó...
Hiếm lắm Văn Lạc mới có một giấc mơ đẹp.
Khi tỉnh giấc, hình ảnh ánh mắt mà Kiều Sơn Ôn nhìn cô lần cuối lại hiện lên trong đầu Văn Lạc.
Ánh mắt ấy không nỡ mà buồn bã, vành mắt sưng đỏ, có lẽ trước đó đã khóc rất nhiều lần rồi.
—Bọn họ nói đúng, trong lòng cậu vặn vẹo, cậu giống hệt mẹ cậu, đều là kẻ điên từ trong ra ngoài. —Nắm tay cậu, ôm cậu, tôi đều thấy ghê tởm. Hội trưởng làm sao chịu đựng được những lời cay nghiệt đó của Văn Lạc? Văn Lạc nhìn ra ngoài cửa sổ thật lâu, từ ngày sang đêm, từ mặt trời mọc đến mặt trời lặn. Bên tai cô chẳng có chút tin tức nào về Kiều Sơn Ôn. Nên cô cũng không biết hội trưởng có thể chịu đựng ra sao. *** Chớp mắt đã sang đầu thu, cây dâu già đứng trấn giữ trong con hẻm nhiều năm lại vàng lá, thỉnh thoảng bị gió thu se lạnh thổi qua, rụng vài chiếc, bón dưỡng cho mặt đất. Sân nhỏ trong hẻm được Văn Lạc chăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276005/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.