"Văn Lạc? Văn Lạc? Lạc Lạc...?"
Đêm đông tĩnh mịch, Kiều Sơn Ôn bị mắc kẹt trong một màn sương mù dày đặc, không phân biệt được phương hướng. Cô bối rối nhìn quanh, xung quanh chỉ toàn là hỗn độn và hư ảo, không tìm được người mình yêu thương, vẻ mặt cô càng lúc càng hoảng loạn và lo lắng.
Cô không tìm thấy Văn Lạc nữa rồi, không tìm thấy Văn Lạc nữa rồi...
Kiều Sơn Ôn ngồi thụp xuống, thế giới trước mắt đảo lộn rồi xoay tròn, không ngừng lắc lư. Một loạt âm thanh dày đặc vang vọng bên tai cô, lặp đi lặp lại những lời nói khiến cô sợ hãi....
Văn Lạc không cần mày nữa, Văn Lạc sẽ không bao giờ quay lại. Là mày đã đẩy Văn Lạc đi, là mày đã khiến tình yêu Văn Lạc dành cho mày cạn kiệt, là mày đã hủy hoại tất cả những gì tốt đẹp giữa hai người. "Không, không phải, đừng mà..." Những lời đó như những nhát dao c*m v** tim Kiều Sơn Ôn, khoét từng mảng máu thịt, khiến cô đau đến mức không thể chịu nổi. Nhưng chúng quá đúng, đến mức chính Kiều Sơn Ôn cũng không nhịn được mà thì thầm theo: Văn Lạc đã đi rồi, Văn Lạc sẽ không quay lại nữa, Văn Lạc không cần cô nữa, thực sự không cần cô nữa... là chính tay cô đã đánh mất Văn Lạc... Ngay lúc đó, một bóng người lướt qua trước mắt cô. Kiều Sơn Ôn không kịp nghĩ gì, vội vàng đuổi theo hướng bóng dáng ấy biến mất. Cô chạy rất lâu, cuối cùng bóng lưng của Văn Lạc dần trở nên rõ ràng trong mắt cô. Văn Lạc để tóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275996/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.