Kiều Sơn Ôn đưa tay lên, làm nụ hôn đó trở nên sâu sắc hơn. Khi hai người tách ra, hốc mắt cô đã hoe đỏ, giọng nói cũng ngọt ngào mềm mại: "Cậu uống rượu à?"
Lại gần nhìn, đôi mắt Văn Lạc cũng hơi đỏ, trong ánh nhìn có chút mơ màng, không biết là vì nụ hôn kia hay là do đã uống rượu.
Cô khẽ ừ một tiếng bằng giọng khàn khàn.
Kiều Sơn Ôn nói: "Tại sao lại uống rượu? Trên tay còn có vết thương, bác sĩ nói không được uống mà."
Lông mi Văn Lạc run lên: "Xin lỗi."
"Không sao."
Cô không nghe lời bác sĩ, nhưng Kiều Sơn Ôn lại rất bao dung với cô trong những chuyện thế này, không vì cô không ngoan mà nổi giận.
Lại nghĩ đến những lời cô gái kia vừa nói, ánh mắt Kiều Sơn Ôn không khỏi dịu lại, đầy thương yêu, cô v**t v* gương mặt Văn Lạc: "Mèo con vừa nãy có ăn gì chưa?"
Văn Lạc nhớ lại một lúc rồi nói: "Có ăn rồi."
Kiều Sơn Ôn lại hỏi: "Không vui à?"
"......." Văn Lạc không biết phải trả lời câu hỏi đó thế nào.
Kiều Sơn Ôn cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cô, bất ngờ đưa tay vào trong lòng, lấy ra một bông hoa hồng: "Cho cậu."
"...Cảm ơn."
Ánh mắt Văn Lạc thoáng ngẩn ra, sau đó nhận lấy bông hoa, xoay người c*m v** bình, chăm sóc nó để nó tươi lâu hơn một chút.
Kiều Sơn Ôn nhìn bóng lưng cô, thấy động tác của cô dịu dàng lại càng say mê hơn. Văn Lạc lúc nào cũng vậy, dịu dàng với mọi thứ.
Giá mà khi quay đầu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275990/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.