Nhiều năm về sau, Văn Lạc hối tiếc vì khi ấy mình đã không đủ dũng cảm. Đó là vì cô hiểu rằng, đêm hôm đó chính là khoảng thời gian ấm áp cuối cùng trong đời này giữa cô và người con gái ấy.
Nếu dũng cảm hơn một chút, ít nhất cô cũng có thể để lại điều gì đó trong ký ức của mình.
Nhưng con người mãi mãi không thể thay đổi quyết định mà bản thân từng đưa ra. Khi mười tám tuổi, ước muốn lớn nhất của Văn Lạc chính là cùng cô gái ấy thi vào đế đô. Cô từng tràn đầy mộng tưởng và mong đợi về tương lai của hai người.
Khoảnh khắc ôm lấy Kiều Sơn Ôn, Văn Lạc cảm thấy may mắn vì mình đã kiềm chế, biến nụ hôn thành cái ôm.
Cô đã suy nghĩ thông suốt.
Chưa nói đến chuyện hiện tại đang là lớp 12, một thời điểm vô cùng quan trọng, Kiều Sơn Ôn còn là hội trưởng hội học sinh. Dù có thích cô đi chăng nữa thì làm sao có thể chấp nhận yêu đương trong trường được?
Nếu thật sự hôn cậu ấy, thật sự tỏ tình, muốn cậu ấy trở thành bạn gái của mình, vậy chẳng phải là quá ích kỷ sao?
Đó sẽ là ép buộc cậu ấy, làm khó cậu ấy, ảnh hưởng đến cậu ấy, khiến mọi thứ rối tung lên, đến bạn bè cũng không thể làm nữa.
Cô út từng nói, thật lòng thích một người là mong người ấy được tốt, mong người ấy vui vẻ.
Là kiềm chế.
Dù sao hai người họ cũng sẽ cùng nhau đến đế đô mà, chờ thêm một chút thì có sao đâu.
Ngày đó, Văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275966/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.