[Cuối năm 2014, những ngày lạnh nhất trong năm ở Nam Hoài, mỗi khi cùng nhau đi trên đường, cô luôn nắm tay cô ấy, nhét vào túi áo của mình. Cô phàn nàn rằng mùa đông ở Nam Hoài vừa lạnh lại chẳng lãng mạn gì cả, vì chẳng bao giờ có tuyết. Rồi cô nói, sau này đến Đế Đô rồi, hai người sẽ cùng nhau ngắm tuyết.]
"Lạc Lạc, trời ạ, lại đến sớm thế."
"Chào buổi sáng."
Hứa Giai Thuần đeo cặp sách, đi vào từ cửa sau, vừa thấy Văn Lạc đang cúi đầu viết vẽ trên bàn, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác cấp bách mãnh liệt.
Cô vội vàng đặt cặp xuống, lấy sách ra học thuộc. Kể từ khi Văn Lạc bắt đầu học hành chăm chỉ, mỗi giây phút cô lười biếng đều khiến cô cảm thấy mình thật đáng trách.
Văn Lạc nghiêng đầu hỏi cô, câu đầu tiên mở miệng lại là về chuyện học tập: "Bài toán đại thứ ba từ dưới lên trong đề hôm qua cậu giải được chưa?"
Hứa Giai Thuần hoảng hốt: "Giải được rồi, nhưng không biết có đúng không."
"Đưa mình xem nào."
Hứa Giai Thuần lục lọi tìm bài kiểm tra đưa cho Văn Lạc, cô mỉm cười, "Chúng ta làm giống nhau đấy."
"Vậy thì tốt rồi."
Người bàn trước nghe thấy hai cô thảo luận về bài vở cũng xen vào: "Lạc Lạc, mình không hiểu bài này, cậu dạy mình được không?"
Lúc này, Văn Lạc nhìn thấy có người đứng ở cửa sau, cô cầm theo một túi giấy đứng dậy, mỉm cười nói: "Chờ một chút nhé."
Mới chưa đến bảy giờ, trời còn mờ sáng, hôm nay lại là một ngày sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275964/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.