Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông báo thức phá vỡ sự tĩnh lặng.
Những lần trước đây, hầu như Kiều Sơn Ôn luôn thức dậy sớm hơn chuông báo thức, tắt chuông từ trước.
Kiều Sơn Ôn trở mình, chiếc gối vốn được cô ôm chặt buông lỏng rơi sang bên cạnh, từ từ phồng lên trở lại hình dạng ban đầu.
Chăn bị kéo xuống một chút, cô đưa tay che mặt, trở mình lần nữa, nhắm mắt lại.
Tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, hơi thở khẽ khàng.
Không muốn dậy.
Muốn ngủ tiếp, quay lại giấc mơ.
Năm phút sau.
Kiều Sơn Ôn bước ra khỏi phòng. Mẹ cô đã như mọi khi, rửa mặt thay đồ xong, ngồi trên ghế sofa. Nhưng bất ngờ là Phùng Chi Hinh cũng có mặt.
Kiều Sơn Ôn khẽ nhíu mày, gần như không nhận ra.
Phùng Chi Hinh nói: "Anh trai mình từ Hải Nam về rồi, anh ấy bảo mình mang ít đặc sản tặng mọi người."
Kiều Sơn Ôn không mấy để ý, quay vào rửa mặt: "Ừ."
Nghiêm Linh: "Con bé này, đến một câu cảm ơn cũng không biết nói."
Phùng Chi Hinh vội bênh vực: "Không sao đâu ạ, cậu ấy vốn thế mà."
Nghiêm Linh mỉm cười, nói với Phùng Chi Hinh: "Vẫn là Hinh Hinh đáng yêu hơn."
Phùng Chi Hinh: "Đâu có."
Nghiêm Linh cười gượng thêm chút nữa, nụ cười dần nhạt đi: "Hôm qua nghe nói Sơn Ôn bận việc giúp ở văn phòng giáo vụ cả buổi chiều. Hinh Hinh, cháu nói xem, sao hội học sinh lại nhiều việc thế nhỉ?"
Kiều Sơn Ôn hơi khựng lại, đi vào phòng rửa mặt mà không ngoảnh lại.
Phùng Chi Hinh sững người một chút, vội đáp: "Dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275954/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.