Tiết thể dục thường ngày trôi qua rất nhanh, hôm nay lại dài dằng dặc một cách khác thường. Văn Lạc nằm bò ra bàn, mặt hướng về phía sân tập. Vì trời đang mưa, sân trống không, chẳng có một bóng người.
Chỉ có mưa rơi, mờ mờ ảo ảo.
Hốc mắt cô hơi rát, đầu nặng trịch, người không còn chút sức lực nào, cả cơ thể như bị đè nén.
Lớp học vắng vẻ, nhưng không phải chỉ có mình cô. Còn một cô bạn khác cũng đang trong kỳ kinh nguyệt, ngồi chéo phía trước cô mấy dãy bàn. Mặt bàn của bạn ấy gọn gàng, tinh tươm, nhìn vào liền có cảm giác thành tích học tập hẳn rất tốt.
Văn Lạc không nhìn thấy mặt cô bạn, chỉ biết cô ấy buộc hai búi tóc nhỏ, dáng người mảnh khảnh, nhỏ nhắn.
Dù là bạn cùng lớp, nhưng Văn Lạc không có ấn tượng gì nhiều về cô ấy, có lẽ do chưa từng trò chuyện. Văn Lạc không bắt chuyện, cũng chẳng chú ý nhiều, ánh mắt chỉ dừng lại trên người cô ấy vài giây rồi rời đi, vùi mặt vào tay áo.
Bầu không khí yên tĩnh giữa hai người trong lớp học bỗng bị phá vỡ bởi tiếng ghế xê dịch, ngay sau đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng. Văn Lạc cảm nhận có người đi về phía mình, lười biếng hé mắt, chạm phải ánh nhìn của cô gái bàn trên.
Văn Lạc nhìn rõ gương mặt cô ấy, cuối cùng mới có chút ấn tượng.
Cô gái có gương mặt đáng yêu, mặt trái xoan hơi bầu bĩnh, làn da trắng mịn, đôi mắt to tròn. Nhưng trông cô ấy có vẻ hơi căng thẳng. Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275951/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.