Kiều Sơn Ôn bước nhanh trên con đường trong khuôn viên trường, bước chân của cô không kiềm chế được mà cứ vội vã, tiềm thức thúc giục cô đuổi theo Văn Lạc.
Cô lấy điện thoại ra xem, dòng tin nhắn "Xin lỗi, nhiều việc quá nên sẽ muộn." vẫn còn nằm trong khung soạn thảo nhưng chưa gửi đi.
Trong lòng Kiều Sơn Ôn cảm thấy ảo não, hối hận vì đã không gửi dòng tin nhắn đó.
Nếu gửi đi, mọi chuyện đã không thành ra thế này. Văn Lạc sẽ đáp lại cô rằng: "Không sao, tôi vẫn ở đây mà."
Trong đầu cô lại hiện lên lời nói khi nãy của Văn Lạc: "Tôi sẽ không làm phiền cậu nữa." Kiều Sơn Ôn cảm thấy lòng mình như lửa đốt.
Cô xóa dòng tin nhắn, lại lạch cạch gõ vài câu. Chính cô cũng không nhớ mình đã gõ những gì, nhưng từng câu một đều không thể gửi đi, cuối cùng tất cả lại bị cô xóa sạch.
Cô không biết nên nói gì.
Trong 18 năm cuộc đời, cô chưa từng trải qua cảm giác như thế này - phải xin lỗi, phải dỗ dành người khác, phải cầu mong người ta đừng giận mình.
Vài tháng trước, cô chắc chắn không thể ngờ người khiến cô phải làm tất cả những điều này lại là Văn Lạc.
Kẻ đột ngột xông vào cuộc sống của cô, tùy tiện và ngông cuồng.
Kiều Sơn Ôn hiểu rõ, trong mắt Văn Lạc và mọi người xung quanh, cô nên tránh xa Văn Lạc mới đúng. Văn Lạc nói sẽ không làm phiền cô nữa, đáng ra cô phải vui vẻ, nhưng tại sao cô lại cảm thấy đau lòng khổ sở đến vậy?
Liệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275947/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.