Kiều Sơn Ôn bất ngờ đứng dậy, đi về phía đám đông, Phùng Chi Hinh cũng ngẩn ngơ rồi bước theo.
Số người tụ tập mỗi lúc một đông, gần như tạo thành một bức tường người, bác sĩ phòng y tế đứng ở giữa vòng tròn, hét lớn gì đó, bầu không khí càng thêm căng thẳng.
"Tránh ra, tránh ra!!" vị bác sĩ quát, cuối cùng bức tường người cũng nhường ra một lối đi, vị bác sĩ ôm ngang người Văn Lạc, chạy nhanh về phía phòng y tế.
Văn Lạc nhắm chặt mắt, mất ý thức, khuôn mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Kiều Sơn Ôn bóp ngón trỏ bằng ngón cái, trong lòng như có sợi dây căng chặt, từng giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ chảy xuống.
Khi Kiều Sơn Ôn đến nơi, trước cửa phòng y tế đã đầy ắp người, bám vào cửa sổ mà nhìn, sốt ruột chờ đợi, bàn tán râm ran.
"Lạc Lạc làm sao thế? Sao lại ngất đi?"
"Không biết nữa, vừa lấy máu xong thì đột nhiên ngất."
"Sợ máu à? Không phải chứ, Lạc Lạc không sợ máu, lần trước tay mình bị rạch chảy máu cũng là cậu ấy băng bó giúp mình."
"Hạ đường huyết chăng? Rõ ràng trước khi lấy máu sắc mặt cậu ấy rất tốt mà."
"Thật đáng sợ, từ lần bị thương lần đó, hình như cơ thể cậu ấy vẫn không ổn, mong là không có chuyện gì..."
Kiều Sơn Ôn dừng lại bên ngoài đám đông, Phùng Chi Hinh ngơ ngác đi theo, hơi thở gấp gáp, quay sang nhìn thấy vẻ mặt không giấu nổi lo lắng của Kiều Sơn Ôn, trong đầu như có tiếng chuông báo động nặng nề vang lên, lòng bỗng dâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275928/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.