Người của công ty bách hóa đi rồi, cậu đóng cửa, xoay người lại, đập vào mắt là chiếc giường lớn kia.
Phòng trọ chật hẹp, đồ đạc cũ kĩ, chiếc giường lớn mới tinh kia lại choán hầu hết diện tích phòng, thật khiến người ta khó có thể lờ đi sự tồn tại của nó.
Mà những đồ vật ở trên giường cũng rất thu hút ánh nhìn của người khác —— không hiểu nổi lúc chọn những thứ này Tương Văn Đào nghĩ cái gì, màu chủ đạo là màu hồng rực rỡ, như thể có chuyện vui, cũng giống như phòng tân hôn của vợ chồng mới cưới vậy.
Song Hỉ trợn mắt nhìn, càng nhìn càng cảm thấy ngứa răng.
Tương Văn Đào tặng cậu một cái điều hòa không khí thì cũng thôi đi, thế nhưng còn tặng cậu cả bộ chăn đệm, tặng chăn đệm thì cũng đã đành, vì sao còn muốn tặng một chiếc giường to như thế!
Chẳng khác nào cậu ta ngại chiếc giường kia không đủ chắc chắn để lúc “làm” được tận hứng nên nhân dịp này mà làm một công đôi việc luôn…….. Nghĩ đến mục đích Tương Văn Đào tích cực thay giường, mặt Song Hỉ cứ như bảng màu vẽ bị đánh đổ, màu gì cũng có.
Đúng lúc cậu đang bần thần nhìn chiếc giường, Tương Văn Đào gọi điện thoại tới.
Tâm trạng Tương Văn Đào hôm nay vui sướng khôn cùng. Nhìn bầu trời, xanh thật là xanh, nhìn đám mây, trắng thật là trắng, ngay cả tên đối thủ cạnh tranh mà thường ngày anh cảm thấy hắn là kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm, tự nhiên hôm nay thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-anh-lam-anh-trai-cua-em/2383278/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.