Phàn Trường Ngọc vội nói: "Chỉ là giả ở rể."
Nàng đem tính toán của mình nói tỉ mỉ với hắn: "Huynh cùng ta bái đường thành thân, về sau với người bên ngoài thì xưng là ở rể, để bảo vệ gia sản cho phụ mẫu ta để lại. Trong nhà của ta còn có một số bạc, chờ khi bảo vệ được nhà cửa, ta có thể dùng để xoay sở, lúc đó sẽ mời đại phu tốt nhất trên trấn về cho huynh, cũng dùng thuốt tốt nhất để trị thương cho huynh, chờ thương thế của huynh tốt lên rồi thì tùy huynh muốn đi hay ở lại đều được."
Tạ Chinh ngước mắt, khóe mắt hếch lên càng làm cho cỗ lãnh đạm trên người hắn càng lạnh hơn: "Nàng không sợ sau khi ta rời đi, đại bá nàng lại đến đòi nhà lại sao?"
Phàn Trường Ngọc nói: "Sau khi được quyền sở hữu nhà và đất rồi, mặc kệ ông ta nháo thế nào, ta cũng không sợ. Hơn nữa, khi huynh rời đi, ta có thể nói huynh chỉ có việc đi xa nhà một chuyến, người bên ngoài cũng không biết thật giả."
Tạ Chinh nói một câu không rõ ý tứ: "Nàng suy tính cũng chu đáo thật."
Phàn Trường Ngọc không biết lời này của hắn là khen hay chê, lúng túng hỏi: "Cái kia. . . Ý của huynh thế nào?"
"Để cho ta suy nghĩ lại." Hắn khép hờ con mắt, thần sắc trong đáy mắt không rõ ràng, giống như thật sự đang suy nghĩ.
Phàn Trường Ngọc không khỏi có chút khẩn trương, nàng nhớ lại những lời mình vừa nói, tuy rằng nói chờ vết thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989920/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.