Sau tiếng pháo hoa, trên các con đường, ngõ hẻm phía xa, tiếng pháo vẫn nổ ngắt quãng, trong đêm có vài tiếng chó sủa yếu ớt.
Tạ Chinh tay nửa nắm thành quyền, gõ nhẹ vào cạnh bàn nơi Phàn Trường Ngọc đang nằm sấp: "Tỉnh đi."
Dưới ảnh hưởng của cơn say rượu và buồn ngủ, Phàn Trường Ngọc chỉ phản ứng mơ hồ, đổi đầu sang tư thế thoải mái hơn trên cánh tay mình, tiếp tục ngủ một giấc thật sâu.
Thấy không thể đánh thức nàng, Tạ Chinh do dự một chút, sau đó đứng dậy đi tới, đỡ nàng chuẩn bị bế trở về phòng.
Động tác này ngược lại khiến Phàn Trường Ngọc mơ màng mở mắt ra, hai gò má nàng vẫn đỏ ửng, Tạ Chinh nhất thời không phân biệt được là nàng đang tỉnh hay say.
Hắn đỡ lấy cánh tay nàng, đề phòng nàng bị ngã, hỏi: "Có thể tự mình trở về phòng được không?"
Phàn Trường Ngọc nghiêng đầu nhìn hắn, tóc nàng vì tư thế ngủ vừa rồi mà trở nên hơi rối, trông có vẻ ngây ngốc ngoan ngoãn, ánh mắt mờ mịt, tựa hồ còn chưa nhận ra người trước mắt là ai.
Tạ Chinh đầu tiên là khẽ sửng sốt, sau đó lập tức dời ánh mắt nhìn chỗ khác, nhíu mày nói: "Tửu lượng của mình bao nhiêu cũng không rõ, vậy mà dám uống bừa bãi."
Hắn dùng một tay nắm lấy nàng định nâng đỡ nửa người lên, lại nghe thấy miệng nàng lẩm bẩm gì đó không rõ ràng.
Tạ Chinh nghe không rõ, đành phải ghé sát lỗ tai lại: "Cái gì?"
Ý thức của Phàn Trường Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989864/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.