Phàn Trường Ngọc ngẩng đầu lên, thấy một vài công tử đang đoán câu đố đèn, vén bức tranh chữ lên, từ phía sau bức tường đi ra, một trong số họ là Tống Nghiễn.
"Tống huynh quả thật thâm tàng bất lộ, thiên kim của huyện lệnh phục tài học của Tống huynh, ngay cả vị hôn thê trước đã thành thân này, bởi vì Tống huynh mà bất hòa với phu tế của nàng!”
Một nam tử đầu đội quan mặc bộ trường sam màu vàng hơi đỏ, dùng tay khép quạt chỉ vào Phàn Trường Ngọc, trên mặt lộ ra một ý cười lỗ mãng.
Rõ ràng hắn ta cũng là người vừa lên tiếng cười nhạo ở sau bức tường đèn.
Khuôn mặt của Phàn Trường Ngọc lập tức trở nên khó coi, nàng không ngờ rằng sau bức tường đèn lại là Tống Nghiễn và đám đồng môn của hắn ta.
Khóe môi nàng trong nháy mắt mím chặt, để cho tên họ Tống kia hiểu lầm nàng vẫn còn thích hắn ta, nhưng với nàng không có gì khó chịu hơn chuyện này.
Tạ Chinh đã từng nhìn thấy Tống Nghiễn, đối với hắn ta vẫn có mấy phần ấn tượng, khi ánh mắt trầm lạnh áp bức của hắn quét về phía những sĩ tử phong lưu kia, lại nán lại trên người Tống Nghiễn thêm vài tức.
Tống Nghiễn mặc một chiếc áo choàng màu chàm, trời đang se lạnh nhưng trên tay vẫn cầm một chiếc quạt xếp, khi bắt gặp ánh mắt của Tạ Chinh, sau khi đối mắt thì hắn ta vô thức né tránh đi.
Mấy người đồng môn của hắn ta cũng không để ý, cảm thấy mỗi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989852/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.