Tuyết bay bay rơi xuống dưới mái hiên, trên mỗi bậc thang đều tích tụ một lớp mỏng.
Tạ Chinh khoanh tay đứng dựa vào cột, mí mắt khép hờ không biết đang suy nghĩ gì đó, ngọn đèn lồng trên đầu tỏa ra ánh sáng ấm áp, từ hàng mi mảnh mai vừa vặn của hắn vẽ ra một bóng đen dưới mi mắt.
Hắn đã nhìn thấy rất nhiều mỹ nhân, cũng đã từng ở bữa tiệc chiêu đãi tân khách của Ngụy Nghiêm thấy qua vũ cơ Tây Vực chân trần nhảy múa.
Đôi chân của vũ cơ kia hắn đã không nhớ rõ hình dáng, duy nhất khiến hắn có ấn tượng đó là vòng chân lục lạc vàng trên mắt cá chân, nó theo động tác múa của nàng ta mà kêu leng keng, giống như một lời mời gọi thầm lặng.
Khi nhìn thấy đôi chân trần của Phàn Trường Ngọc, không hiểu là vì sao, hắn đột nhiên nghĩ đến vòng chân lục lạc trên chân vũ cơ.
Lập tức liền cảm thấy hoang đường.
Đồng thời, trong lòng dâng lên một sự ghét bỏ bản thân vì cỗ mạo phạm đến nàng.
Tạ Chinh cau mày bực bội vuốt mi tâm, từ nhỏ hắn đã đi ăn nhờ ở đậu, vì tuân theo di chí của phụ thân, một mực khổ đọc binh pháp, chuyên cần luyện võ công, công thêm sự quản giáo nghiêm khắc của Ngụy Nghiêm đối với hắn và Ngụy Tuyên, không để bọn họ sa vào chuyện nam nữ, những người hầu bên cạnh đều là gã sai vặt mà không phải nha hoàn.
Sau khi hắn ra chiến trường, một lòng giết địch, càng không nghĩ tới những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989846/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.