Phàn Trường Ngọc nghe vậy thì thái dương giật giật, đẩy cửa đi vào: "Ninh Ninh."
“A. . . A tỷ.” Trường Ninh vừa rồi còn khí thế không thôi lập tức thay đổi thành vẻ mặt ngoan ngoãn áy náy, chỉ là một đôi mắt nho nhỏ đảo quanh, không dám nhìn Phàn Trường Ngọc.
Tạ Chinh đi theo nàng vào phòng, khóe miệng mang theo đường cong không rõ ràng lắm, khi nhìn thấy đứa bé trai mặc áo gấm trong phòng, ánh mắt hơi dừng lại, hỏi: "Đứa trẻ nhà nào?"
Bé trai trên mặt có thịt béo mập, nhìn qua chỉ có năm sáu tuổi, đôi mắt to tròn, đuôi mắt hơi rũ xuống, giống như một con cún con, y phục trên người dùng kim tuyến thêu thùa, bên trên đai lưng nhỏ còn khảm đá quý.
Đứng bên cạnh Trường Ninh, cậu nhóc trông thật thà, giống như đứa nhi tử ngốc nghếch của một phú hộ địa phương.
Tạ Chinh hỏi xong, cậu nhóc mới ưỡn ngực nhỏ nói: "Những phòng ốc này đều là của nhà ta."
Phàn Trường Ngọc nhớ rằng Lý đầu bếp đã nói với nàng, Du Thiển Thiển có một đứa con, đứa nhỏ này lại nói những phòng ốc này đều là nhà của nhóc, hẳn là nhi tử của Du Thiển Thiển?
Trong đầu nàng vừa có suy đoán như vậy, thì giọng nói của bà tử quản sự từ ngoài sân truyền đến: "Tiểu công tử, ngài trốn ở đâu?"
Đứa nhỏ nói với bên ngoài: "Phương ma ma, ta ở đây."
Bà tử quản sự sau khi nghe thấy âm thanh liền chạy tới: "Tiểu công tử làm sao trốn ở chỗ này, khiến lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989841/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.