Mặc dù về lý thuyết cậu đều hiểu rõ, nhưng Lục Ngôn Sơ vẫn cảm thấy bối rối. Nhất là khi bàn tay kia vẫn đặt ở phần eo nhạy cảm của cậu, hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải cotton không quá mỏng, in hằn lên da thịt. Cả người Lục Ngôn Sơ càng thêm cứng đờ, gần như cắn răng gỡ tay anh ra khỏi eo rồi vội vàng dời sang chỗ khác.
Cậu úp mặt vào gối, tạm thời tránh đi ánh mắt của Giang Dập.
“Em 18 tuổi rồi,” cậu đã là người lớn không còn là trẻ con nữa.
Giang Dập nhìn dáng vẻ rụt rè như đà điểu của cậu, khẽ bật cười. Ánh mắt anh cố ý liếc xuống phía dưới của cậu: “Vậy thì ấn tượng thật đấy.”
Lục Ngôn Sơ: “…”
Cậu không khỏi nhớ lại lần đầu tiên cậu bị mộng tinh. Sáng hôm đó tỉnh dậy, cậu cũng vùi mặt vào gối như thế này, im lặng một lúc lâu, thấy vậy Giang Dập cố nhịn cười, không trêu chọc cậu. Cậu im lặng rúc vào trong chăn, cuộn tròn lại. Giang Dập thở dài, vén chăn lên nhìn, thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, dường như đã khóc. Anh lập tức đau sót ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
“Ngôn Ngôn của chúng ta đã lớn thật rồi, có gì mà phải ngại với anh chứ? Anh còn nhớ hồi nhỏ em cứ tr*n tr**ng chạy khắp nơi, mỗi lần tắm là nghịch ngợm lung tung không chịu yên..”
“Anh!” Ai lại dỗ người khác như thế chứ? Lục Ngôn Sơ vừa thẹn vừa giận, hai chân đá bay chăn, phồng má lườm Giang Dập một cái: “Anh đừng có nói nữa.”
Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256439/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.