Trời đẹp suốt hơn tám ngày liền. Đường xá khô ráo, hàng giậu nở rộ hoa. Vào ban đêm. Cat lại sốt nóng, báo hiệu bé sắp mọc một cái răng mới.
Trước ngày lên đường, Scarlett chạy gần như nhảy cẫng lên đến tận Ballyhara để nhận nơi bà thợ may đợt áo đầm cuối cùng cho Cat. Từ lúc nầy, nàng đã chắc không gì ngăn cản nàng lên đường nữa.
Trong lúc bà Margaret Scanlon gói các áo đầm vào giấy lụa, Scarlett nhìn qua khung cửa sổ, cái thị trấn nhỏ vắng vẻ vào giấc trưa, và nàng trông thấy Colum bước vào đền thờ bỏ hoang và Giáo hội Tin Lành Ireland, ở phía bên kia con đường lớn.
A, tốt lắm, nàng tự nhủ, cuối cùng thì anh đã quyết định. Mình ngỡ anh ấy không chịu nghe! Thật vô lý khi thấy cả thành phố xếp lớp trong một ngôi nhà nguyện tồi tàn trong khi ngôi nhà thờ xinh đẹp nầy lại bỏ trống.
Dù nó có được những tín đồ Tin Lành xây cất đi nữa, thì cũng không phải là lý do để những người Thiên Chúa giáo lại không sử dụng được! Mình tự hỏi không hiểu tại sao anh ấy lại tỏ ra ương bướng đến thế, nhưng mình không trách anh ấy được. Mình sẽ chỉ nói đơn giản là mình vui sướng biết bao khi thấy anh ấy thay đổi ý kiến.
- Tôi sẽ trở lại ngay, nàng nói với bà Scanlon.
Nàng chạy băng băng trên con đường mòn ngập cỏ dại dẫn đến cánh cửa nhỏ bên hông, gõ cửa và bước vào.
Một tiếng nổ lớn vang lên, rồi một tiếng khác và Scarlett cảm thấy một vật gì nhọn hoắt chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-cuon-theo-chieu-gio/1415918/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.