Sáng thứ năm, Scarlett cảm thấy khỏe khoắn nhờ ăn vụng những mẩu bánh ngọt hôm qua. Nàng bước xuống lầu, khe khẽ hát vui vẻ. Các bà dì đang hết sức bận rộn chuẩn bị hoàn tất bữa tiệc mừng sinh nhật của ông ngoại. Dì Eulalie như đang vật lộn với các cành lá để trang trí lò sưởi và các tủ búp phê, dì Pauline đang kiểm tra các chồng khăn bàn, khăn ăn để tìm chọn những cái mà bố thích nhất. Cực nhọc đến thế để làm gì nhỉ! Scarlett bực mình tự hỏi. Ở mãi trong phòng, ông có thấy được gì đâu!
- Cứ lấy cái nào ít bị vá nhất ấy, nàng buột miệng thốt lên.
Bà Eulalie đánh rơi đống cành cây.
- Ồ Scarlett, dì không nghe tiếng chân con bước xuống nữa, Pauline lạnh nhạt lắc đầu. Là một tín đồ ngoan đạo, bà đã tha thứ cho những lời xúc phạm của Scarlett, nhưng bà vẫn không quên ngay được!
- Trong căn nhà của mẹ chúng ta, không hề có thứ đồ mạng vá ấy đâu, Scarlett ạ. Tất cả đều hoàn hảo.
Các chồng khăn xếp ngay ngắn trên bàn lại khiến Scarlett nhớ đến những chiếc khăn bàn thủng lỗ chỗ ở nhà các bà dì. Nếu mình tự bằng lòng mình, thứ bảy nầy trở về Charleston, mình cứ mang đi tất thì ông ngoại cũng chẳng làm sao biết được! Nhưng hai dì không dám, các bà run lên sợ hãi trước ông lão hung bạo! Và nếu như mình nói cho họ nghe điều mình nghĩ dì Eulalie lại sẽ sụt sùi hàng giờ và dì Pauline lại sẽ thuyết giáo mình về lòng tôn kính đối với các bậc trưởng thượng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-cuon-theo-chieu-gio/1415888/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.