Hôm nay là giáng sinh, Voldemort có việc ra ngoài vào buổi tối, hắn nhìn mèo nhỏ đang yên lặng ngủ trong ổ rồi rời đi.
Alva – vốn đang ngủ - mở to mắt nhìn cửa phòng, nó đứng dậy ưỡn người tạo thành một đường cong xinh đẹp, đi đến cửa sổ nhảy ra ngoài.
- -------------------
Harry đang vô cùng buồn bực, mụ Umbridge đáng ghét kia luôn tìm cách phạt cậu. Hôm nay mụ ta lại vì cái lý do "cậu nói dối" mà bắt cậu chép phạt trăm lần câu "tôi không nói dối". Cây bút kia có một hắc ma pháp, tạo thành vết thương trên tay mỗi khi cậu viết.
Cậu trốn khỏi lâu đài, lang thang trong Rừng Cấm. Nhớ lại lời giáo sư Trelawney nói, cậu sẽ đổi phe? Đổi đến đâu? Hiện tại mọi người đều nói cậu bị điên, ngay cả Ron cũng nghĩ vậy. Chỉ có hiệu trưởng Dumbledore tin cậu, làm sao cậu có thể phản bội lại ông ấy được.
Harry càng đi, ánh sáng càng tối. Đến khi cậu phát hiện, thì cậu đã ở sâu trong Rừng Cấm. Chết tiệt! Nếu bị mụ Umbridge biết, chắc chắn mụ ta sẽ nắm chắc cơ hội trừng phạt cậu. Nhưng mà, đường ra ở đâu vậy?
Xoạt!
Harry giật mình quay đầu nhìn, đũa phép trong tay vung lên, một tia sáng nhỏ nhấp nháy xuất hiện. Cậu căng thẳng đi đến nơi phát ra tiếng động, ở đó là một mảnh tối đen, không có gì cả.
Harry thở phào, chắc chỉ là gió thôi, làm cậu giật cả mình. Vừa quay đầu, liền đối diện với một đôi mắt tím. "A!" Harry giật mình kêu lên, trước mặt tối đen, ánh sáng le lói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-tinh-yeu-nho-cua-chua-te-2/1320709/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.