Editor: ZIC
Beta: Hi
o0o
Harry kể xong câu chuyện xưa của mình, vẫn tựa vào cửa sổ hồi lâu mới phát hiện không khí trong phòng có chút không đúng, tại sao lại không nghe tiếng lảm nhảm của ba người kia nữa? Cậu tò mò quay lại, lập tức nhìn thấy ba người kia chăm chú nhìn cậu bằng ánh mắt thương cảm, điểm chết người chính là, Harry nhận ra ở đôi mắt luôn hoài nghi của Kim Seung Hwan thế mà lại lấp lánh chất lỏng sáng bóng. Lúc Harry xoay người, ông đang cố kìm nén không để nước mắt chảy xuống. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Harry cảm thấy buồn cười nhưng trong lòng thật sự rất ấm áp, ở một nơi đất khách quê người có thể quen biết một gia đình ấm áp thế này quả thật là một điều may mắn với cậu.
"Mọi người sao thế? Cũng không có gì đáng buồn, tất cả rồi cũng là quá khứ thôi mà." Harry tiến đến chỗ ngồi của mình, "Những người liên quan, suýt chút nữa con đã quên cả rồi."
"Bảo bối Harry, con chịu khổ rồi!" Nước mắt Kim Seung Hwan không nhịn được nữa, bùm bùm rơi xuống. Ông một bên lau nước mắt một bên nức nở nói: "Ngày mai ba lập tức cùng mẹ con thương lượng, nhất định phải nhập hộ khẩu của con vào nhà chúng ta, không thể trì hoãn nữa."
"Ba à ~~" Harry bất lực nhìn người đàn ông đối diện khóc đến mức rối tinh rối mù, còn đâu bộ dáng của lão đại thế giới ngầm nữa. "Aida, đừng khóc đừng khóc, chú ý hình tượng một tí nào. Hiện tại không phải con đã tốt rồi sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-drarry-dai-trinh-tham-potter/1060534/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.