Harry nhìn Tom, trầm mặc không biết nên nói gì. Dường như Tom còn chưa từ bỏ chuyện này thì phải? Anh vốn đã cho rằng sau khi chuyện đó xảy ra lâu như vậy Tom hẳn đã quên mất, hay là cậu đã ghi tạc lời của mình vào trong lòng rồi chứ, nhưng… rõ ràng không phải là vậy. Dường như Tom còn đang cố chấp lời mình đã nói với cậu?
“Tom…” Kỳ thật Harry không muốn thảo luận quá nhiều về việc này với Tom, Tom sẽ luôn cho rằng thứ mà cậu ấy nhận định sẽ luôn đúng. Giống như mình, nếu đã chắc chắn quyền lợi không phải là tất cả, anh vẫn tiếp tục khăng khăng, kể cả khi năm thứ năm Bộ Pháp thuật đã nhúng tay vào Hogwarts, khiến năm học đó quá gian nan, nhưng anh vẫn không hề muốn đoạt quyền Bộ Pháp thuật. Anh luôn kiên trì điều đó, tương phản hẳn với Tom.
“Tom, chúng ta quan niệm không giống nhau.” Harry nghiêm túc nhìn cậu, “Suy nghĩ của trò, hoàn toàn không giống thầy.” Dù cho Tom có thuyết phục mình thế nào đi nữa, anh sẽ không hề dao động, “Chúng ta đừng thảo luận vấn đề này nữa có được không?”
“Harry,” Tom giữ chặt tay Harry, ngăn anh bước đi, “Vì sao, vì sao thầy lại lạnh nhạt như vậy? Grindelwald đã bắt đầu tính kế thầy rồi mà?”
“Ông ta không làm được,” Harry thong dong nói, “Thầy biết rất nhiều bí mật của ông ta, với nhược điểm này ông ta sẽ không làm được.”
“Vì sao thầy lại tự tin như vậy!”
“Vì thầy hiểu ông ta.” Hay phải nói là Hermione hiểu ông ta, cậu ấy luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008713/quyen-1-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.