Grindelwald đã mơ một giấc mơ. Một giấc mơ chân thật mà tuyệt vọng.
Người ta nói trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, nhưng Grindelwald nói mình chưa bao giờ hồ đồ. Ông vẫn luôn tin chắc vào năng lực của mình, tin chắc vào phán đoán của mình, tin chắc vào mọi thứ. Cho đến khi ông mơ giấc mơ này.
Đang ở trong mơ, ông như một người ngoài cuộc, ôn lại cuộc sống của mình.
Đúng vậy, khi ông còn sống, tuổi trẻ ông đã trải qua, tuy thoạt nhìn ông vẫn là người đàn ông trung niên thành công, nhưng ai cũng không thể bỏ qua tuổi của ông, ông… không còn trẻ nữa.
Có nghĩa là ông đã trải qua rất nhiều.
Bình thường các ông cụ Muggle, đến khi lão niên rất thích nhớ lại chuyện trước kia, hoặc cười nhạo hoặc nhung nhớ hồi đó ngu ngốc hay dũng cảm thế nào.
Nhưng Grindelwald lại khác, ông cụ lạc loài này dù một trăm tuổi, sự nghiệp ông cũng không xuống dốc, trên thực tế, mấy năm gần đây mới là thời điểm cực thịnh trong “sự nghiệp” của ông.
Ông nào có thời gian, để mà nhớ lại chứ?
Nhưng, ông lại mơ. Chân thực, khiến người ta phải sợ hãi, phải tuyệt vọng.
Như cưỡi ngựa xem hoa, là một người xa lạ, nhìn ông lớn lên thế nào, nhìn ông từ đứa nhỏ không biết gì trở thành thiếu niên tỏa sáng rực rỡ, rồi sau, trở thành thanh niên đầy ý chí khát vọng, gặp được tri âm, gặp được tình yêu, sau đó, thời gian tốt đẹp nhất, sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008685/quyen-1-chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.