So với sân đấu được quy định ở bài thi đầu tiên, có vẻ “sân đấu không hạn định” ở bài thi thứ hai cho quán quân độ khó nhất định. Hogwarts nói lớn không lớn nói nhỏ cũng không nhỏ, kể cả học trò sinh sống mấy năm tại Hogwarts vô cùng hiểu biết địa hình và quen những cái cầu thang chơi khăm này cũng rất khó để có thể đi dạo toàn bộ trường trong ba tiếng.
Nhưng nếu đã hiểu nội dung bài thi thứ hai của mình lại có thể dễ dàng tìm sân đấu. Như Tom, lúc này y đã tới cầu thang rồi. Sân đấu của y ở bên giảng đường, rất nhiều người không biết vì sao lâu đài lại trở thành sân đấu, nếu không phải “con đường” của bài thi đầu tiên là do rút thăm thì không chừng một phần sẽ cho rằng bên tổ chức mở rộng lợi ích cho quán quân Hogwarts nữa.
Nhưng Tom biết vì sao. Có lẽ y là số ít người biết bí mật trong này. Nơi đây rất gần Phòng Yêu Cầu, có thể vật báu của y ở ngay trong.
Durmstrang Henry Bell và Beauxbatons Clare Galles đi vào hồ Đen, giờ tuy không khí lạnh nhưng cũng không khó khăn gì với học sinh nước Đức, chỉ là gây khó cho quán quân Beauxbatons, cũng không biết cô có cách nào để có thể rời khỏi hồ Đen nhanh chóng không nữa. Còn một quán quân khác ở Durmstrang lại đi tới bên nhà kính. Sân đấu bài thi thứ hai là toàn bộ trường, nhưng mỗi quán quân một sân đấu, thật ra giới hạn ở một địa điểm cố định.
Tom leo cầu thang. Vì bài thi yêu cầu, cầu thang bị ếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008612/quyen-2-chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.