Harry cảm thấy mình nên may mắn, may mắn đối phương chỉ dùng độc dược làm anh hôn mê, cũng không có hại nhiều với cơ thể đang khôi phục của anh. Nếu đối phương nói lượng độc dược kia đủ để anh hôn mê cả ngày thì anh nên ngủ sớm thì tốt hơn.
Vì thế ngày hôm sau, khi gia chủ Black tới, thấy Harry vẫn đang ngủ say sưa – giống như ở trong nhà mình vậy.
Mà khi gia chủ Black vừa tới, Harry cũng mở to mắt vì phát hiện người.
“Đã lâu không gặp, anh Evans.” Dù bận rộn nhưng gia chủ Black vẫn ung dung nhìn anh. Ông ta cho rằng Harry sẽ hỏi tại sao mình lại xuất hiện trước mặt anh, hoặc Harry sẽ lập tức tập trung pháp lực trên cơ thể – có lẽ còn tìm đũa phép của mình theo thói quen? Sau đó vì không tìm thấy mà định sử dụng pháp thuật không tiếng động không đũa phép chăng?
Ông nghĩ rất nhiều về phản ứng của Harry. Nhưng không ngờ — “Cho tôi một ly sữa, bữa sáng tôi không thích thịt bò lắm, các ông có thể cho tôi một ít bánh mì, đương nhiên salad hoa quả đi kèm cũng không tồi đâu. Chẳng qua dạo này tôi không thể ăn thức ăn quá phức tạp, nên tôi cảm thấy các ông cho tôi một ly sữa và một ít bánh mì là được rồi.” Làm khách ở nhà người khác thì không được yêu cầu quá nhiều, bình thường vào buổi sáng Tom sẽ chuẩn bị cho anh một ít canh, tuy không có dinh dưỡng nhưng cũng khiến dạ dày mình quen tiếp nhận thức ăn.
Làm khách trong nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008547/quyen-3-chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.