Sáng sớm luôn là lúc không khí trong trẻo nhất.
Sau khi Harry tỉnh lại Tom đã không còn nằm bên cạnh, hiện tại là tám giờ sáng. Toàn thân đau nhức, hành động điên cuồng ngày hôm qua khiến anh còn chưa ăn bữa tối, vừa ngủ đã tới tận giờ.
Hình ảnh Tom điên cuồng vẫn còn trước mắt, Harry nhúc nhích người lại thấy mình không nâng nổi cả tay. Anh ảo não rên lên.
“Tỉnh rồi?” Tom đẩy cửa đi vào thấy dáng vẻ Harry, nhẹ nhàng mỉm cười.
Tom mặc quần áo đơn giản, hoàn toàn không mặc áo choàng màu đen mang gương mặt lạnh lùng nghiêm khắc khiến người ta không dám tới gần kia.
Harry trừng y một cái. Anh rất ít khi thấy Tom cười thỏa mãn như vậy, lần duy nhất còn nhớ là khi anh đồng ý đến với Tom năm ấy. Anh hôn mê bốn năm, ký ức về họ vẫn còn như ngày hôm qua, mà Tom thì khác, y đã trải qua bốn năm. Mấy năm nay, mỗi khi nhớ tới Harry, cảm xúc luôn dao động. Đối với Harry chuyện ngày hôm qua như vội vàng viết dở, nhưng với Tom nó lại hợp lý.
“Thế nào?” Tom đi tới cạnh Harry, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào eo anh, “Còn khó chịu không?”
“Đừng…” Harry run lên, “Đừng chạm.” Hiện tại cả người anh đều đau, không muốn cho người khác chạm vào.
“Còn khó chịu sao?” Nếu anh nói đúng thì tên kia có thể vứt móng vuốt ra không nhỉ? Đây là một vấn đề đáng suy xét.
Nhưng không đợi Harry suy nghĩ xong, đối phương đã bắt đầu nhẹ nhàng mát xa cho anh. Nơi vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008543/quyen-3-chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.