Bốn ngày sau Winter tỉnh lại.
“Ông tỉnh rồi?” Vừa lúc Ron bưng độc dược tới.
Hình như Winter sửng sốt một lúc, rồi nhúc nhích người tìm kiếm đũa phép.
“Đũa phép ông ở đây,” Ron cầm đũa phép Winter mình vẫn giữ cho ông, “Vết thương trên người ông rất nặng, cần tĩnh dưỡng một thời gian.” Anh đưa độc dược tới trước mặt ông, “Uống đi.”
Winter phản xạ kiểm tra độc dược rồi uống hết.
Ron ở bên cạnh nhìn ông cẩn thận như vậy, không nói gì. Không phải mình cũng đã từng cẩn thận giống ông ta sao.
“Anh ở đây…” Nếu Ron Evans có thể cứu mình ra, vậy Harry cũng biết chuyện này mới đúng, “Harry đâu?”
Ron im lặng.
Winter thấy khác lạ, con ngươi ông lạnh lùng nhìn Ron, hỏi từng từ, “Cậu ấy đâu?”
“Về rồi.” Ron nói, “Về nhà.”
“‘Nhà’ mà cậu nói, chắc chắn không phải thung lũng Godric.”
“Là nhà trước khi chúng tôi tới đây.” Ron thở dài, “Cậu ấy nhờ tôi tìm ông, mọi chuyện đều là do cậu ấy.”
“Hiện tại cậu ấy thế nào.”
“Có Hermione bên cạnh thì cậu ấy không sao.” Ron bình tĩnh nói, “Ông tạm thời ở đây, cho đến khi khỏe mới thôi, nếu không tôi không thể ăn nói với Harry.”
Winter không nói gì, nhưng ông nằm xuống.
Ron vừa lòng gật đầu, rời phòng.
Trong phòng khách có một vị khách không mời mà đến.
Tom Riddle im lặng ngồi trên sô pha, chỉ vài ngày không gặp, hốc mắt y đã đỏ hoàn toàn, hơn nữa sự mỏi mệt lại biến mất, nhìn cực kỳ sát khí.
Ron
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008500/quyen-4-chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.