Ba tháng, Harry triệt để hòa đồng với bọn trẻ trong trường.
Vì trẻ tuổi, Harry càng hiểu tâm lý bọn trẻ, càng hiểu suy nghĩ chúng, nên thường đoán được chúng muốn gì, hơn nữa cách dạy của anh cũng khác nhiều người, thái độ không lảng tránh pháp thuật hắc ám của anh khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
“Hãy đối xử với pháp thuật hắc ám giống như kẻ địch của các trò, chỉ khi hiểu nó thì các trò mới có thể thắng nó.” Harry nói với mọi người, “Nếu trò chưa hiểu cái gì là pháp thuật hắc ám thì các trò sẽ khó mà học tốt Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám được, đương nhiên, nếu các trò chỉ muốn lấy lệ vượt lớp thì lời thầy nói chỉ là không khí.” Anh có sự hiểu biết riêng về pháp thuật hắc ám, không bắt buộc bọn trẻ phải chấp nhận cùng, nhưng anh không ngại khai thác một suy nghĩ khác cho bọn trẻ.
Trẻ con, là lúc khát vọng tri thức nhất, với đề tài mà trường học “cấm” hoặc “hạn chế thảo luận” thì chúng luôn thấy hứng thú. Bên Slytherin thì ổn rồi, phần lớn các học trò trong nhà đều được giáo dục từ gia đình, nên không quá hứng thú với khu sách cấm của trường, ngược lại các Gryffindor yêu thích “mạo hiểm” lại cực kỳ hứng thú. Càng cấm sẽ càng khiến các học trò hứng thú, nên hành động của Harry lại vừa lúc dẫn đường cho chúng.
Rất nhiều người đều hy vọng anh chia sẻ chuyện cũ của mình, nhưng Harry luôn né tránh.
“Đó không phải chuyện gì đáng tuyên dương,” Harry nhìn bọn trẻ, “Cuộc sống trôi đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008492/quyen-4-chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.