Voldemort bị thương chạy trốn, vì thần chú kia khiến hắn không thể trở lại nơi mình muốn đến. Hắn ngã vào nơi nào đó, thở phì phò, thần chú đánh trúng hắn không phải là ác chú, nhưng cũng đủ khiến hắn phải suy yếu. Trong lúc mơ hồ, có tiếng bước chân tới gần. Hắn cảnh giác ngẩng đầu, nhìn về phía đó.
Một người trẻ tuổi đi tới chỗ hắn, người nọ có mái tóc rối bù, đôi mắt xanh biếc mang ý cười, nhìn như chỉlà một người trẻ tuổi đi lạc tới đây. Có vẻ không có chút uy hiếp nào, nên khi anh tới gần, Voldemort không động đậy. Chỉ là sau khi người nọ đi tới, lại khiến Voldemort dùng cạn sức rút đũa phép ra.
“Ây cha, ngài Voldemort, ngài ở đây ngắm cảnh hay là đang chờ chết thế này?” Đối phương hỏi theo kiểu “Anh thấy thời tiết hôm nay có đẹp để đi chơi không” vậy.
“Mi…” Voldemort khàn khàn nói, “Mi là ai…”
“Ta là ai không quan trọng, dù sao mi chưa từng nhớ được tên người khác.” Đối phương nheo mắt lại, cười cực kỳ vui vẻ, “Tàn hồn chỉ là tàn hồn, dù chiếm được cơ thể, dù có pháp lực, thì mi cũng chỉ là một mảnh tàn hồn tách ra từ chủ thể, nói xem, trí nhớ từ từ giảm sút của mi có khiến mi cực kỳ đau đầu không?”
“Mi khốn kiếp…”
“Trước kia cũng có người nói với ta y như vậy.” Đối phương không hề tức giận, “Nhưng sự thật chứng minh hắn đã bị người ‘khốn kiếp’ như ta giết, mà ta thì đang đứng ở đây.”
Voldemort hoàn toàn không hiểu được người chợt xuất hiện trước mặt mình. Hắn không đoán được thếlực, không nhận thấy nhược điểm, cũng không nhớ được lai lịch của đối phương. Thế nhưng có thể khẳng định, người này chắc chắn có quan hệ với chủ hồn, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008486/quyen-4-chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.