"Em rất thích chị Cẩm Nguyệt, anh Thế Lương cũng rất thích chị ấy đúng không, chỉ cần là người anh thích, em đều thích, nên anh không cần hỏi ý kiến em đâu..." Nhan Bạch nói với Nhan Thế Lương, ý của cô rất rõ ràng, cô không phản đối.
Nghe thấy Nhan Bạch nói vậy, Nhan Thế Lương hơi giãn mày, vốn dĩ chuyện anh kết hôn, không cần hỏi ý kiến Nhan Bạch, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, không biết là vì lý do gì, anh lại muốn hỏi ý kiến của Nhan Bạch về việc anh cầu hôn Cẩm Nguyệt, chỉ là bây giờ, sau khi nghe câu trả lời của Nhan Bạch, cảm xúc trong lòng anh lại vô cùng phức tạp, phức tạp đến mức ngay cả bản thân anh cũng không hiểu.
"Anh Thế Lương định cầu hôn chị Cẩm Nguyệt sao?" Nhan Bạch như không nhận ra sự do dự của Nhan Thế Lương, tò mò hỏi.
"Ừ, vì chị Cẩm Nguyệt và anh ở bên nhau đã lâu, nên anh muốn cho chị ấy một bất ngờ." Ánh mắt Nhan Thế Lương dịu dàng, nghĩ đến những chuyện hồi nhỏ, đây là người mà anh luôn muốn cưới về làm vợ, muốn bảo vệ.
"Được rồi, em lên lầu nghỉ ngơi đi, đến lúc anh cầu hôn, còn cần Bạch Bạch giúp anh đấy." Nhan Thế Lương mỉm cười với Nhan Bạch.
Nhan Bạch nghe vậy, liền gật đầu, đứng dậy đi lên lầu, về phòng mình. ...
Thời gian trôi nhanh, đến đêm khuya, tất cả mọi người đều đã ngủ, nhưng có một bóng người lại thức dậy trong bóng tối.
Nhan Bạch đứng dậy khỏi giường, thay bộ đồ ngủ, mặc một bộ đồ dễ vận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5219677/chuong-513.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.