"Tuy tôi chỉ là người ngoài, nhưng Nhan tiên sinh, có một câu tôi vẫn muốn nói, tôi thực sự không biết anh làm anh trai và bạn trai kiểu gì, không bảo vệ được bạn gái và em gái của mình, để họ bị thương nặng như vậy, anh xem em gái anh kìa, vết thương trên tay em ấy sâu như vậy, phải là người ác độc đến mức nào mới có thể nhẫn tâm ra tay như vậy, mà anh là anh trai, lại không bảo vệ được em ấy."
Nữ y tá nói với Nhan Thế Lương, trong giọng nói là sự trách móc và xót xa.
114 nghe thấy những lời này của nữ y tá, lặng lẽ nhìn ký chủ đại nhân đang chăm chú ăn kẹo mút, thầm nói.
"Chị y tá à, người nhẫn tâm ra tay mà chị nói chính là... nạn nhân, ký chủ đại nhân nhà em..."
Đương nhiên, nữ y tá và những người khác đều không nghe thấy lời lẩm bẩm của 114.
Nhan Thế Lương nghe nữ y tá nói cũng không phản bác, coi như thừa nhận, lời nói của cô ấy như những mũi kim đ.â.m vào tim anh ta, khiến anh ta rất khó chịu, sau đó, nữ y tá và bác sĩ xử lý xong cho Cẩm Nguyệt và Nhan Bạch liền rời khỏi phòng bệnh, chỉ còn lại Nhan Thế Lương ngồi ngẩn người trong phòng bệnh.
"Cạch..." Cánh cửa phòng bệnh vốn đóng kín bị đẩy ra, hai người bước vào với vẻ mặt hoảng hốt, trên mặt là sự lo lắng và vội vàng, ánh mắt họ lướt qua căn phòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Cẩm Nguyệt đang nằm trên giường bệnh.
"Nguyệt Nguyệt, con gái chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5219665/chuong-501.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.