Lúc này, Nhan Bạch đang ngồi cạnh Cẩm Nguyệt, như thể vì sợ hãi, hay vì lý do nào khác, sắc mặt cô trắng bệch, trên người dính đầy m.á.u, tay cầm một con d.a.o găm nhỏ dính m.á.u, như thể bị dọa sợ quá mức, không hề nhận ra Nhan Thế Lương đã đến, chỉ nhìn chằm chằm vào cửa ra vào, như người mất tiếng, không nói nên lời.
Điều đáng chú ý là tay cô, lúc này đang nắm c.h.ặ.t lưỡi d.a.o, tay bị d.a.o cứa vào, m.á.u chảy nhỏ giọt cũng không hề hay biết, như thể bị dọa choáng váng, đến cả đau đớn cũng quên mất.
"Loảng xoảng..." Nhan Thế Lương không kịp suy nghĩ nhiều, trực tiếp đ.á.n.h rơi con d.a.o trong tay Nhan Bạch, sau đó nửa quỳ xuống bên cạnh Cẩm Nguyệt, kiểm tra vết thương của cô ta, nhìn thấy lỗ thủng trên n.g.ự.c phải Cẩm Nguyệt, người ra tay rõ ràng rất tàn nhẫn, không chút lưu tình, Nhan Thế Lương dùng tay ấn c.h.ặ.t lên n.g.ự.c Cẩm Nguyệt, nhưng cũng vô ích, m.á.u vẫn chảy ra từ kẽ tay anh ta.
DTV
Nhan Thế Lương nhìn Cẩm Nguyệt như vậy, vô cùng đau lòng, lại nhìn Nhan Bạch, anh ta càng thêm cau mày, trong đó có chút tự trách, chút đau lòng, cũng có chút nghi hoặc, anh ta hỏi.
"Bạch Bạch, đừng sợ, nói cho anh biết, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"
Nhan Thế Lương không hề liên tưởng chuyện này đến Nhan Bạch, vì đôi khi ấn tượng chủ quan và vẻ ngoài non nớt đã che mắt anh ta, sau khi hỏi Nhan Bạch xong, anh ta nhanh ch.óng bình tĩnh lại, gọi xe cấp cứu, trong tình huống này, không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5219661/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.