"..." Ôn Hựu Thần bị câu nói này của Kỷ Bạch Mặc làm cho nghẹn họng, không biết nên nói gì, đành phải bất lực lắc đầu, nói với anh ta.
"Cậu cứ nghỉ ngơi đi, tôi ra ngoài dạo một chút." Ôn Hựu Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh rất đẹp, vừa rồi anh ta nói là đi ra ngoài, thực ra là đang hóng chuyện ở bên ngoài, bây giờ mới thực sự muốn ra ngoài, nói xong, cũng không đợi Kỷ Bạch Mặc trả lời, anh ta liền nhanh ch.óng đi ra ngoài.
Kỷ Bạch Mặc nhìn theo hướng Ôn Hựu Thần rời đi, im lặng vài giây, sau đó bỏ gối sau lưng xuống, nằm dài ra giường, nhắm mắt lại, như thể đã ngủ, lại như đang suy nghĩ điều gì đó. ...
Sau khi ra ngoài, Ôn Hựu Thần đi dạo quanh biệt thự, nhưng vì lạ nước lạ cái, không rõ đường xá, đúng lúc này, có một người đi ngang qua, mắt anh ta sáng lên, vội vàng chặn người đó lại, trên mặt là nụ cười rạng rỡ, khiến người ta có thiện cảm.
"Chào cô, cô tên là gì?"
Diệp Minh dừng lại, nhìn người đàn ông đột nhiên chặn đường mình với nụ cười rạng rỡ, người hơi cứng đờ, có lẽ vì một năm bị giam cầm kia khiến cô vừa khao khát vừa muốn tránh né ánh mặt trời, người đàn ông trước mặt giống như ánh mặt trời, khiến cô muốn trốn tránh, sợ bị ánh mặt trời thiêu đốt.
DTV
"Tôi tên là Diệp Minh." Nói nhanh câu này xong, Diệp Minh liền định rời đi.
"À, Diệp Minh, có thể giúp tôi một việc được không, đi dạo cùng tôi quanh biệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5219632/chuong-468.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.