Khi hỏi câu này, Nhan Thế Lương không biết mình đang mang tâm trạng gì, giọng anh ta rất dịu dàng, sau khi nói xong liền chờ đợi câu trả lời của Nhan Bạch.
"Anh ta biết anh ta hỏi câu này có ý nghĩa gì không?" Nhan Bạch hỏi 114 trong đầu.
DTV
"Ý là anh ta đã nghi ngờ Cẩm Nguyệt?" 114 do dự trả lời.
Nhan Bạch nghe 114 nói, không đáp lại, coi như đồng ý.
Tình yêu không thể nào chấp nhận sự nghi ngờ, một khi đã có nghi ngờ, vậy thì chính là điềm báo... không thể nào cứu vãn được nữa.
Không có được mới là tốt nhất, thứ đã có được rồi, lâu dần sẽ chán ghét, tình yêu cũng vậy, giống như Cẩm Nguyệt và Nhan Thế Lương bây giờ.
Sau khi suy nghĩ, Nhan Bạch nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch vì bệnh, cô nghe thấy Nhan Thế Lương hỏi, chậm rãi ngước mắt lên, đôi mắt long lanh như nai con nhìn anh ta, mang theo chút cẩn thận, như thể sợ mình sẽ nói sai điều gì, ảnh hưởng đến tình cảm của Nhan Thế Lương và Cẩm Nguyệt.
Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo tay áo Nhan Thế Lương.
Nhan Bạch không trả lời Nhan Thế Lương ngay, mà bảo anh ta cúi đầu xuống.
"Anh Thế Lương, anh cúi đầu xuống trước đã."
Nhan Thế Lương nghe Nhan Bạch nói vậy, liền hơi cúi đầu xuống, áp tai vào bên cạnh cô.
"Có phải em đã ảnh hưởng đến tình cảm của anh và chị Cẩm Nguyệt không, anh Thế Lương đừng quan tâm đến em, em không sao, em đã bình an trở về rồi, em sẽ ổn thôi." Giọng nói khàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5216800/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.