"Haiz, gặp phải đồng đội ngu ngốc, đúng là xấu hổ..."
114 ở bên cạnh tấm tắc lắc đầu, rõ ràng Cẩm Nguyệt không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng mà... Mộ Tiểu Manh lại cố tình nhắc đến, không chỉ nhắc đến, còn ca ngợi hành động vĩ đại của Cẩm Nguyệt, đã bị thương như thế nào vì cứu Nhan Bạch.
Cẩm Nguyệt là người rất biết nhẫn nhịn, tuy trong lòng lúc này đã có chút tức giận, nhưng trên mặt vẫn không hề biểu lộ ra ngoài, cô ta nhìn Mộ Tiểu Manh đang đứng bên cạnh, ngăn cô ấy nói tiếp, dịu dàng nói.
"Tiểu Manh, không cần phải nói chuyện này nữa, bây giờ sức khỏe của Bạch Bạch mới là quan trọng nhất, chúng ta nhiều người như vậy ở đây, sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Bạch Bạch, hơn nữa đêm qua đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, mọi người đều chưa được nghỉ ngơi, bây giờ vẫn nên về nghỉ ngơi đi."
Nói xong, Cẩm Nguyệt lại nhìn Nhan Thế Lương, nói.
"Thế Lương, em đến bếp xem có nguyên liệu gì không, nấu chút đồ bổ dưỡng cho Bạch Bạch, để em ấy bồi bổ sức khỏe."
Cẩm Nguyệt đợi Nhan Thế Lương gật đầu, lúc này mới nắm tay Mộ Tiểu Manh, chuẩn bị đưa cô ấy đi, tránh cho cô ấy lại nói ra điều gì không nên nói, tuy Mộ Tiểu Manh không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Cẩm Nguyệt.
Cẩm Nguyệt liếc nhìn Nhan Bạch, cô ta chột dạ, tuy chuyện này không có bằng chứng, cũng không có nhân chứng, dù bây giờ Nhan Bạch nói ra, chắc cũng không có mấy người tin.
Nhưng dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5216798/chuong-458.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.