Cô ta tỉ mỉ giăng một tấm lưới, khiến người ta không thể trốn thoát, từng chút từng chút gặm nhấm, từng chút từng chút dày vò.
Không thể thoát ra, cũng khiến người ta không muốn thoát ra.
Kỷ Bạch Mặc thu hồi ánh mắt, che giấu tất cả cảm xúc trong mắt, anh ta uống cạn ly rượu, yết hầu chuyển động, khóe môi nở nụ cười bất đắc dĩ.
6 năm trước anh ta đã thua rồi.
Trái tim bị gặm nhấm sạch sẽ.
Bây giờ, có lẽ anh ta lại giẫm lên vết xe đổ, dù là chuyện không thể tha thứ, anh ta vẫn không thể nào hận cô.
Nếm trải sự cô đơn và điên cuồng suốt 6 năm, anh ta đã sớm phát điên rồi.
Vậy thì cứ tiếp tục điên loạn. ...
Sau bữa tối đơn giản, mọi người đều về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày mai, tìm người dân địa phương dẫn họ đi tham quan xung quanh núi tuyết, hôm nay đã mệt mỏi cả ngày, nếu không nghỉ ngơi thì ngày mai sẽ không có sức.
Trong phòng Nhan Bạch.
"Ký chủ đại nhân! Không ngờ tên hung thủ giả mạo ngài, g.i.ế.c người kia cũng ở đây, vậy mà còn muốn đổ tội cho ngài, đúng là không thể tha thứ!" 114 tức giận bất bình, nên lôi tên giả mạo ký chủ đại nhân nhà nó ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t! Chính chủ ở đây rồi mà.
"Ký chủ đại nhân, nội dung livestream lần này của chúng ta có phải là tìm ra tên Anh Túc Hoa giả mạo ngài kia không?" 114 lại hỏi, nó phải biết nội dung livestream thì mới sửa tên phòng được, là phá án hay là gây án? [Truyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5214335/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.