"Ông còn mặt mũi nào nói ra những lời này? Nói nể tình cũ, đổ hết tội lỗi lên đầu tôi, đúng là thủ đoạn cao tay, nhớ năm đó, tôi đầu độc cô ấy, nếu không có ông đồng lõa, thì một người phụ nữ bình thường như tôi, làm sao có thể mua chuộc được bác sĩ, bí mật bỏ t.h.u.ố.c, bây giờ lại giả vờ làm người tốt, chậc, một người cha hiền lành, một người chồng si tình nhớ vợ đã mất nhiều năm."
Dương Hải Mị cười như điên, chỉ vào mặt Nhan phụ, bà ta không hề sợ hãi lời đe dọa của ông ta, trong đầu bà ta hiện lên chân tướng năm đó, năm đó, khi bà ta bỏ t.h.u.ố.c vào bát canh, Nhan phụ đứng ngay bên cạnh, nhưng lại không nói gì, ngược lại còn ngon ngọt dỗ dành bà ta, lừa gạt bà ta, trơ mắt nhìn bà ta bỏ t.h.u.ố.c, sau đó cùng Nhan Ngọc Kiều đút canh đã bị bỏ t.h.u.ố.c cho mẹ của Nhan Bạch, từng bước đưa bà đến chỗ c.h.ế.t.
Nhan phụ vẫn luôn chỉ là người đứng xem, mà người đứng xem, chẳng phải cũng là một trong những hung thủ sao.
Đáng thương thay, khi c.h.ế.t, người bạn thân của bà ta còn tưởng rằng chồng mình rất yêu mình, chỉ là hận bà ta mà c.h.ế.t không nhắm mắt.
Thật mỉa mai và đau buồn.
Dương Hải Mị nhìn Nhan phụ trước mặt, bà ta đúng là độc ác, là một người phụ nữ không từ thủ đoạn để leo lên vị trí cao, hại c.h.ế.t bạn thân của mình, nhưng người đàn ông trước mặt này cũng chẳng khác gì, vong ân bội nghĩa, vì lợi ích, có thể không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5214326/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.