Nhan Thế Lương không hiểu tại sao mình lại như vậy, hỏi Nhan Bạch câu hỏi đó thì thôi, bây giờ lại vì câu trả lời của cô mà vui vẻ và thỏa mãn, như thể như vậy người khác sẽ không cướp mất thứ thuộc về anh ta, một ngày nào đó, em gái anh ta sẽ ở trong vòng tay của người đàn ông khác, nói với anh ta bằng giọng nói dịu dàng.
Em yêu anh nhất.
Suy nghĩ trong đầu anh ta rối bời, sắc mặt Nhan Thế Lương thay đổi, tay nắm vô lăng siết c.h.ặ.t, đầu ngón tay trắng bệch.
Anh ta bị làm sao vậy? Sao lại có những suy nghĩ kỳ lạ như vậy.
Nhan Bạch ngồi bên cạnh quan sát, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy không nhìn thấy sự thay đổi trên mặt Nhan Thế Lương, nhưng nụ cười trên môi cô vẫn rạng rỡ, cô nheo mắt nhìn cảnh sắc lướt qua, lẩm bẩm những lời mà người khác không thể nghe thấy.
DTV
114 nhìn Nhan Thế Lương, lắc đầu, thậm chí còn dùng thân mình đụng vào anh ta, nhưng rõ ràng là không chạm được, nó thở dài, nói.
"Anh bạn à, cậu đúng là đồ ngốc!"
Nói xong, nó lập tức đổi giọng, bay đến bên cạnh Nhan Bạch, vui vẻ nói.
"Ký chủ đại nhân vẫn là tuyệt nhất! Tên Nhan Thế Lương này xem ra sắp rơi vào hố sâu của ký chủ đại nhân rồi -"
Giọng điệu tràn đầy sự tự hào về ký chủ đại nhân nhà nó, nó không khỏi nghĩ, sao lúc trước mình lại thông minh như vậy, chọn được một ký chủ đại nhân tài giỏi như vậy.
Haiz... hình như không đúng, lúc trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5214313/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.