Nhan phụ và Nhan Thế Lương tuyệt đối không phải là một người cha và một người anh trai tốt, nhưng họ đều là những thương nhân giỏi.
Nhan phụ luôn như vậy, ông ta sẽ lợi dụng tất cả những thứ và người có giá trị, vắt kiệt giá trị của họ, còn Nhan Thế Lương về bản chất cũng vậy, chỉ là anh ta vừa áy náy, vừa lợi dụng người khác, sau đó lại áy náy không thôi.
Về bản chất, họ không có gì khác nhau, đều là những thương nhân giỏi, đặt lợi ích lên hàng đầu.
Nhan Bạch khẽ mím môi, cười nhạt.
Anh Thế Lương đúng là trước sau như một...
"Bạch Bạch, ba nghe Thế Lương nói, tối qua là Kỷ Bạch Mặc cứu con?" Sau một hồi hỏi han ân cần, Nhan phụ cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính, hỏi điều mà ông muốn biết, đó là Kỷ Bạch Mặc.
"Vâng ạ, đúng vậy, nếu không phải Kỷ tiên sinh đến, thì con e rằng không thể đứng đây gặp mọi người nữa." Nhan Bạch gật đầu, thành thật trả lời, cô nhìn Nhan phụ, dường như không hiểu tại sao ông lại hỏi chuyện này, hai tay lo lắng đan vào nhau, nắm lấy vạt áo.
Nghe Nhan Bạch trả lời, Nhan phụ rõ ràng rất hài lòng, biểu cảm trên mặt ông càng thêm dịu dàng, từ vài câu nói của Nhan Bạch, ông có thể suy đoán ra một số thông tin, Kỷ Bạch Mặc đối xử rất đặc biệt với con gái ông, ít nhất ông chưa từng nghe nói Kỷ Bạch Mặc tự mình mạo hiểm để cứu ai, phải biết rằng, có không ít người muốn ám sát Kỷ Bạch Mặc, nhưng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5214287/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.