"Điều tra..." Dương Hải Mị lập tức tái mặt, còn Nhan Ngọc Kiều thì vẫn sờ soạng hai mắt của mình, lẩm bẩm, dường như đã bị mất trí.
"Chúng tôi đều là nạn nhân, có gì mà phải điều tra? Hắn... hắn ta mới là chủ mưu." Dương Hải Mị run rẩy chỉ vào Dư Tắc đã bị c.h.ặ.t đứt hai tay, vì mất m.á.u quá nhiều, anh ta đã ngất đi.
"Đưa đi." Mộ Phạn vốn không thích nói nhảm, trực tiếp ra lệnh cho thuộc hạ đưa tất cả mọi người ở hiện trường đi, ai cần chữa trị thì chữa trị, ai cần thẩm vấn thì thẩm vấn, Nhan Ngọc Kiều vì bị thương nặng, lại có xu hướng phát điên, nên bị trói tay chân, khiêng đi bằng cáng.
Nhan Thế Lương đi theo phía sau, nhìn xung quanh, trong lòng anh vẫn lo lắng cho Nhan Bạch, khi đang định lấy điện thoại ra gọi cho cô thì Nhan phụ gọi đến.
"Alo, ba." Nhan Thế Lương nói.
"Tìm được người chưa?"
"Tìm được rồi, nhưng tình hình hơi tệ, Bạch Bạch bị đ.â.m một nhát d.a.o vào tay, Ngọc Kiều bị m.ó.c m.ắ.t, hơn nữa chuyện này hình như có liên quan đến mẹ." Mẹ mà Nhan Thế Lương nói đến chính là Dương Hải Mị.
"Tút tút tút..." Nhan phụ ở đầu dây bên kia nghe thấy những lời này, điện thoại rơi xuống đất, sau đó ông lập tức ra khỏi nhà, chạy đến chỗ Nhan Thế Lương. ...
DTV
Ở một nơi khác, một chiếc xe màu đen ẩn mình trong bóng tối, nó chạy với tốc độ rất nhanh, cuối cùng dừng lại trước cửa một bệnh viện.
Lúc này đã là rạng sáng, nhưng bệnh viện vẫn sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5214276/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.